Tôi Đã Nhớ Anh Bao Nhiêu Lần

Tôi đã nhớ em từng nào lần? té ra tôi cũng từng yêu. Đúng rộng là tx thanh xuân ấy tôi đã cuồng loạn trao đi, hiến đâng bằng tất cả niềm tin của bản thân mình để vẽ lên một tình yêu bé nhỏ dại chen vào thân cái thành phố ồn ã, chưa biết ngày nào bắt đầu vơi đi khói bụi.

Bạn đang xem: Tôi đã nhớ anh bao nhiêu lần

*

Vậy mà…

Chiều hôm ấy tôi không thể thấy em cười cợt nữa. Bằng một cách hiếm hoi mà tôi nhận thấy em giữa mẫu người, tuy thế cũng kỳ diệu cầm bóng hình em trở thành đã kịp mất khi tôi chỉ vừa chớp mắt. Tôi lúc ấy còn ngơ ngác, lần một, rồi lần hai, với sau vài lần như thế nữa. Rồi nhận ra thứ tình cảm ngày hôm qua chưa từng tan biến hóa nhưng trơn hình không còn xa lạ ngày này sẽ vĩnh viễn không hề nơi tim. Tôi tin, vớ cả sau cùng rồi đã ổn thôi. Sẽ sở hữu người đến vắt tay em, sửa chữa tôi cùng em viết tiếp lên niềm mơ ước ngày ấy. Dựa nguồn vào nhau ngắm bình minh le lói qua sương sớm, lạch xạch dắt mẫu xe bên nhau rong ruổi trên tuyến phố khi bóng ngả xế chiều, thuộc em nấu dở cơm cuối ngày trong yên ả… tất cả, tín đồ ấy sẽ thay tôi làm hồ hết điều êm ả và bình yên.

Chiều hôm ấy.

Cơ một tín đồ khóc, tất cả một bạn đau, tất cả hai fan rời xa nhau chừng trong chiếc chảy cấp vã của cơm trắng áo gạo tiền. Tiền tài không cài đặt được tình yêu nhưng mà nó nuôi dưỡng tình yêu, và thật may tôi đã nhận thức được.

Xem thêm: Tình Sử Jang Ok Jung Tập 15 Vietsub Full Hd 1080, Tình Sử Jang Ok Jung Tập 15

Người ấy khôn cùng tốt, có vẻ như hai tín đồ nói vô cùng hợp chuyện cùng tôi cũng đã buông. Em còn mắc cỡ ngùng hay do điều gì mà không nước tới? Sao em lại khóc? Tôi đã thế để em nói tiếng ừ rồi xoay đi trong hình yên nhất, nhẹ nhàng nhàng tuyệt nhất như cái giải pháp mặt trời vắt tôi giữ hộ tia nắng hôn lên trán em vào mỗi sáng sau này. Chữ yêu mến không mất quá nhiều thời nhằm nói nhưng ước ao viết nó vào tim thì chắc rằng một đời vẫn tồn tại chưa xong.

Rồi về sau một vài fan sẽ nhận biết tôi không thể nhắc về em, chiếc xe cùng tôi bon chen giữa chốn phố phường giờ im sau bỗng dưng lại còn trống… họ đã hỏi em đâu, tôi quan sát thẳng vào ấn đường bạn mà đáp “tôi không thể thích cô gái đó nữa!” Rằng tôi đang không cố gắng để cột chặt bản thân vào hạnh phúc, rằng tôi sẽ tuột mất ngoài tay người thiếu phụ tôi mong muốn yêu hết cuộc sống này.

Chúc em ngủ ngon. Nhỏ xíu yêu ạAnh đừng vậy nữa, anh ko chúc em ngủ ngon là anh không ngủ được à?Anh không đủ can đảm nữa, em đừng giận.

 Tôi đã đặt bút và tạm dừng ở đấy, tình yêu và thời gian luôn nhất quán với nhau bởi vì hai thiết bị đó chưa khi nào dừng lại và hóng tôi theo kịp cả. Em cũng vậy, sau đây khi thấy em thở than trên loại trạng thái tôi sẽ không còn dám chất nhận được mình để tâm thêm một lần, một ít cũng không.

Bạn đang xem bài bác viết “Tôi đã nhớ em bao nhiêu lần! không biết ngày nào mới vơi đi sương bụi!” tại phân mục “Góc phân tách sẻ”