Thơ Cô Đơn Mùa Đông

Mùa đông khiến cho người ta xích lại gần nhau hơn, khiến người ta nên thêm tương đối ấm, khiến tay đan tay thiệt chặt. Và ngày đông cũng khiến cho những gợi lưu giữ về một mối tình dang dở, làm tín đồ ta thao thức khôn nguôi. Dưới đây là những vần thơ mùa đông với đầy đủ cung bậc xúc cảm đẹp mà lại twitawardsrd.com ước ao gửi gắm tới bạn.


Nỗi nhớ mùa đông

Đông đã về bên trên từng tuyến đường nhỏ

Lạnh vai gầy… anh đột nhiên ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước tiến cùng

Nhưng đông này… anh hững hờ đơn lẻ

Giờ địa điểm đâu… tình nhân xưa nhỏ dại bé...?

Nhớ em nhiều… anh khoé đôi mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng ngắt chiều nay

Lối đi xưa chợt dài thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến cho lòng anh trăn trở

Giờ phương nào… em bao gồm nhớ anh không...?

Có khi nào… nhớ lưu niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm...??

Sao thời hạn cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về… lệ đầm đìa bờ môi

Đông vẫn sang nhưng lại phố vắng ngắt em rồi

Chợt tim anh… bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm

Mất nhau rồi biết kiếm tìm ở khu vực đâu...??

Anh đớn nhức vỡ cơn mơ ban đầu

Để đông sang… anh đơn sầu… cô lẻ…!!!

(Tùng Trần)

*

Phố Mùa Đông

Phố trở bản thân ngơ ngác sáng hôm nay

Có mùa Đông vừa rồi đây bất chợt

Chút hương thơm thu còn mặt đời yếu ớt ớt

Chiếc lá vàng đã và đang bớt lao xao

Phố nghiêng mình đón cái lạnh lẽo Đông trao

Trời bảng lảng một màu sắc sương buốt giá

Em bơ vơ mặt hàng cây trụi lá

Thấy xao lòng một chút ít lạ… chút quen

Phố bi quan tênh trong nỗi lưu giữ đan len

Lời tạ từ mùa thu chưa kịp nói

Gió heo may cũng ra đi cực kỳ vội

Đông về rồi gió hướng đông bắc theo sang

Phố sáng nay lòng bỗng thấy mênh mang

Có mùa Đông đang tất tả gõ cửa

Và sở hữu theo bao nỗi niềm chất chứa

Chợt nhớ về một lời hứa hẹn xa xôi

Đông đã về… em gồm đến mặt tôi?

(Toàn trọng điểm Hòa)

Mùa Đông Buồn

Thế là lại mang đến mùa đông

Lạnh lùng một bóng biết thuộc ai đây?

Em vui chơi đùa với mây

Lối xưa gió hú gồm hay tôi buồn

Biển khơi sóng vỗ dập dồn

Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu

Chân trời xa tít về đâu?

Sao không công bố một câu lặng lòng

Lúa chiêm xanh ngắt quanh đó đồng

Thiếu tay em chậm chạp trổ bông mất rồi

Khói lam chiều tím lưng đồi

Vô tình quên hết thú vui luyến lưu

Đông về lạnh mát đìu hiu

Tái cơ nhịp bước cô liêu một mình

Vắng em chỉ bóng ko hình

Qua sông quăng quật lại chuyện tình dở dang…

(Trung Dũng)

*

Xa Em Mùa Đông

Mùa đông mang lại gợi nhiều nỗi nhớ

Em yêu giờ vẫn ở khu vực xa

Đông mang cái lạnh lẽo thấu da

Một mình lạnh ngắt mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi bao gồm biết

Nhớ lúc xưa thời tiết gửi mùa

Mùa đông gió bấc rét lùa

Bên nhau anh quạt gió chơi trêu em

Đêm lạnh mát không em trống rỗng

Cho tim anh cơn mơ tan tành

Anh bi thương thao thức tàn canh

Gửi vào nỗi ghi nhớ để dành riêng em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ước

Biết lúc nào mình được mặt nhau

Mình anh với trái tim đau

Còn đâu lời ước, trước sau bình thường tình!

(Nguyễn quang Long)

Lá Mùa Đông

Người đi rồi… áo mùa thu khép lại

Giấu trong tà một chút nắng tiến thưởng hanh

Buồn của tôi cố kỉnh lá mọc trên cành

Chưa rụng vội nhằm chờ mùa thu khác

Chiều bây giờ cây đứng nghe gió hát

Nhẹ nhàng thôi mà đông đảo lá ảm đạm lay

Trời mùa đông có gấp vã hết ngày

Lá gồm kịp đón một mùa thu nữa?

Người đi rồi khép điều gì trong mắt

Giấu vào hồn một biển khơi nhớ mù khơi

Người đi rồi tôi trắng cả tay tôi

Chỉ còn sót lại một nỗi ảm đạm chưa mất…

(CV)

 Đan Áo đến Chồng

Chậm chân dừng cách hỡi thu ơi

Đừng để đông sang giá bán buốt trời

Ta khóc tín đồ sầu nghe óc nuột

Tơ chùng phím lạc nỗi ai oán khơi

Đông hỡi! chậm rì rì về chút nhé đông

Đợi ta đan áo gửi đến chồng

Năm nay bão bầy hơn năm cũ

Đừng để đò xuôi… nước ngược dòng

Ta vốn vụng về trước mang lại nay

Thu ơi chậm bước kéo thêm ngày

Đan dứt chiếc áo cho tất cả những người mặc

Chẳng biết lúc nào mới tới tay

Nhưng mà… đợi dòng áo may xong

Phải mang lại tàn đông mới tới chồng

Chắc tại đàn bà Bân xưa lộn kiếp

Thu tàn chưa hết vẫn đông phong

Tim hồng ta bộ quà tặng kèm theo một tín đồ thôi

Cho dẫu phong tía phủ white trời

Cũng chẳng đổi dời khi bí quyết biệt

Đông ơi chậm bước nhé… dùm tôi

(Hoàng Mai)

Mùa Đông và Em

Gió ùa về một ngày đông ngập phố

Chút mùa thu xếp lại khóm cúc vàng

Kí ức ấy lăn vào miền xa vắng

Đợi mấy mùa sao tự dưng thấy… mênh mang

Anh thương lắm mọi khi gió đông sang

Gửi nỗi nhớ cất cánh theo miền giá chỉ lạnh

Trời góp rét để hồn thêm hiu quạnh

Cho mắt ai oán ngơ ngác trước mùa đông

Chợt hỏi lòng ta gồm nhớ tín đồ không?

Để trước chiều lạc rơi bao nỗi nhớ

Cơn gió xô giữ trong nhau tương đối thở

Cho riêng biệt anh riêng biệt một nỗi chờ chờ

Thành phố trở mình khoác áo mùa đông

Thoáng rùng mình… em bây giờ có rét

Căn chống ấm… thân một ngày đông chết

Đợi em về… đan nắng ấm cho nhau!

(Kẻ Lãng Du)

Nỗi lưu giữ Mùa Đông

Hình như khá gió lạnh về

Phố khuya trở mình thao thức

Cây bàng trùm khăn đỏ rực

Rùng mình se sắt chân qua

Có một mùa đông đã xa

Tay đan trong bàn tay ấm

Bên nhau bước chân chầm chậm

Chuyện vui rúc rích giọng cười

Biết bao ngày đông qua rồi

Lòng vẫn nhớ mùa đông cũ

Kỷ niệm một thời hoa đỏ

Còn phía trên góc nhỏ dại lặng thầm

Khẽ điện thoại tư vấn mùa đông… mùa đông!

Bỗng lòng bỗng nhiên như ước ao khóc

Màu sương làm sao rơi bên trên tóc

Giọt bi ai nào ứ đọng khóe mi?

Ừ rồi đông vẫn qua đi

Rồi một ngày xuân sẽ tới

Và một tình xuân vời vợi

Cựa bản thân mặt đất hồi sinh!

(Liên Hương)

*

Chia Sẻ thuộc Anh

Em gửi mang đến anh chút nắng hồng

Sẻ chia cái thời tiết lạnh lẽo của ngày đông

Đêm nay đổi tiết trời thêm gió

Lạnh lẽo trong quanh đó anh biết không

Anh gửi đến em không nhiều tuyết rơi

Một làn sương mỏng đông vừa khơi

Để em chia sẻ cùng anh nhé

Có giá buốt thì ta… lạnh cả đôi

(Hoàng Mai)

Cuộc hotline Mùa Đông

Anh call cho em lúc ở xung quanh kia

Bão tuyết nổi lên, gió gào tuyệt vọng

Gió cũng cần được chăng một chổ chính giữa hồn nóng

Sau mọi cuồng luân phiên điên hòn đảo giữa trời?

“Lạnh núm này, anh yêu, mình hãy nói ít thôi!”

Trạm điện thoại cảm ứng chơ vơ trong hang cùng ngõ hẻm nhỏ

Giọng anh vẫn nhoà đi…

Nói câu gì em cũng nghe là “yêu” cả

Em áp ống nghe vào má mình, muốn sưởi nóng mùa Đông

Em thấy tim đập nhanh, thấy má ửng hồng

Thấy đôi mắt long lanh, thấy lòng dịu ngọt

Tình yêu bao năm rồi vẫn măng tơ, non nớt

Nâng niu suốt đời, anh nhé, vị nhau!

Tuyết vẫn ngời lên, sáng cả đêm thâu

Như tình yêu bản thân suốt đời ko ngủ

Như thuần khiết không bao giờ biết sợ

Đêm đen lạnh lùng, sương muối, giá băng…

(Thụy Anh)

Anh Còn Nhớ tốt Là Đã Quên

Anh còn nhớ mùa đông

Hàng cây mong đợi nắng

Ngàn lá nằm im lặng

Run rẩy trên cành cao

Anh còn nhớ mùa đông

Thấy từng ngày một thật ngắn

Guốc khua trên phố vắng

Âm thầm ngàn mưa bay

Nhặt hơi ấm bàn tay

Qua từng tương đối gió thổi

Sao gió hoài đắm đuối

Gọi mưa về gió ơi

Bao thương ghi nhớ bồi hồi

Khi ngày xuân quăng quật phố

Khi ngày xuân đã lỡ

Lời hẹn đếm ngàn sao

Lời hẹn ta bên nhau

Cung đàn ngân nga phím

Hoàng hôn buông màu sắc tím

Mắt trong veo mơ đầu

Lời hứa hẹn rồi mai sau….

(Thu Phong)

*

Đông về bên Ngõ

Gió đã về trên nhỏ ngõ kia em

Đem ngày đông đến bên thềm hoang vắng

Chợt xôn xang rồi lòng anh âm thầm lặng

Bỗng thấy thèm chút nắng nóng của chiều mưa

Áo thời trước anh tặng đã chật chưa?

Chiếc khăn choàng len ấy em còn giữ?

Mùa đông về biết sẽ các tâm sự

Sẽ những dòng tình tự lưu giữ về em

Em xưa hỡi! Một phút nhé, trời đêm!

Nhớ về anh như những ngày yêu thương đó

Nghe vào gió: đôi cha lời ru ngỏ

Cho giấc nồng êm ấm mộng em tôi…

Mặc tình tôi đã phân ngả phân tách đôi

Kệ thời hạn vẫn hoài rơi như lá

Hoàng hôn tắt, hắt ánh đèn sáng băng giá

Nét cây bút sầu vẫn gợi ghi nhớ về em

Đông về rồi! kế bên kia ấy, em xem

Vài fan rét gió ùa vào ai áo

Có mấy ai cô đơn: mùa gió rạng

Tay em tí hon có ấm 1 bàn tay?

(Huỳnh Minh Nhật)

 Mùa Đông yêu đương Nhớ

Đông vẫn tỉnh giấc ngủ dài năm cũ

Để chiều nay ủ rũ gió bấc sang

Làn heo mây trôi bảng lảng mơ màng

Trong ngơ ngác màu thu tàn còn lại

Đông về chi? Để bạn thi sĩ nhớ

Vẽ nét kiều qua song chữ, vần thơ

Ví hồn em tựa chiếc mây trôi lạc

Còn lòng ta xơ xác gần như đợi chờ

Lạnh lẽo quá! giá băng từng hơi thở

Mùa đông ơi xin chớ vội vạch màn

Để hoàng hôn còn sưởi ấm tình xanh

Trong quá khứ ta không đành quên lãng

Tình yêu thương ấy: đôi ngả đời ly biệt

Cuối phần đường da diết tiếng lòng ai?

Tình chưa phai! Xin một phút giận hờn

Ta là ta: đớn đau, rồi òa vỡ…

(Huỳnh Minh Nhật)

*

Chiều Đông

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời

Nhẹ nhàng xé nát chổ chính giữa hồn tôi

Dư âm xưa ấy nay òa vỡ

Đưa miếng duyên quá trôi xa khơi

Gom bao nhung ghi nhớ dệt vần thơ

Buốt giá mua đông vẫn hững hờ

Đông hỡi hợp lý mùa đông lạnh

Hay tại ngày tháng nặng hóng mong?

Ta đang nín lặng biết bao ngày

Đã mấy đông rồi vẫn hoài say

Đông nay êm ả trao lạnh mướt

Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

Lạnh lẽo đông sang trọng tràn lạnh lẽo lẽo

Mùa đông băng giá tràn hầu như nẻo

Quên đi ta ơi, gạt bỏ thôi!

Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, gạt bỏ thôi!

(Huỳnh Minh Nhật)

*

Gởi nắng Về Em

Phương ấy hiện giờ rét nên không?

Nơi anh vẫn bao phủ màu nắng hồng

Xót xa xin gửi về yêu đương nhớ

Mong em ấm lại tháng ngày đông

Sáng nghe đài báo chỗ ấy gió

Giá rét phong sương ngập trắng trời

Đêm về tuy nhiên cửa lơ phơ tuyết

Vắng rồi, em có thấy nghịch vơi?

Anh lưu giữ tháng ngày mình bên nhau

Ngồi nghe em nhắc chuyện mai sau

Đi qua ngày đông đầy sương giá

Bây giờ đồng hồ buốt giá buốt một niềm đau

Chiều nay nắng rơi đầy trước ngõ

Nhờ gió nhờ cất hộ về chỗ phương xa

Dẫu biết em đang bên ai đó

Quên rồi dòng thuở cuộc tình ta…

(Huỳnh Minh Nhật)

*

Trên đấy là những bài thơ mùa đông hay, lãng mạn và đầy xúc cảm mà twitawardsrd.com ước ao gửi tới các bạn. Tuy nhiên chỉ là số lượng rất ít trong các những bài xích thơ viết về ngày đông nhưng hi vọng những vần thơ này đang đủ mức độ để có tới cho bạn những cung bậc cảm xúc thật đẹp.