Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh

Tác giả và đôi lời muốn nói:

Đầu tiên Mun xin gửi lời cảm ơn tới mọi người, những người luôn ủng hộ Mun và “Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh” vào suốt thời gian vừa qua. Cảm ơn các bạn đã cho Mun nghị lực, niềm tin để hoàn thành tác phẩm đầu tay này. Có lẽ cũng chính vì vậy mà Mun muốn viết tập cuối một cánh nhanh nhất để làm quà noel tặng mọi người. Lễ giáng sinh và món quà nhỏ này. Xin gửi lời chúc chân thành đến tất cả mọi người theo dõi truyện: Chúc các bạn Noel vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và người thân.

Bạn đang xem: Vị hôn thê bướng bỉnh


Bên cạnh đây. Mun cũng muốn hỏi ý kiến mọi người về câu truyện tiếp theo của “bà cô già” Băng Băng. Có hai thể loại: Một là xuyên không cổ đại tên: “Hoàng Hậu ATULA.”  Hai là hiện đại ngôn tình:“Nàng phải là của ta”. Mọi người mang lại Mun xin ý kiến để viết nhé! Mun muốn viết bộ Băng Băng theo sở thích mọi người. Nếu bạn nào muốn góp ý, hãy để lại tin nhắn tại tập 5 nhà Mun! Mun sẽ viết văn án khi mọi người đã mang đến ý kiến và sẽ lấy một trong hai cái tên kia. Chết nãy giờ chiếm diện tích quá ~.~!! Mời pà kon đọc truyện. Yêu Mọi người nhiều. Moah…

Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh: Tập 5 (Tập Cuối)

Thấy Thiên Kim ngồi ngoan ngoãn trên giường, Gia Hoàng mới yên tâm gật đầu bước đi . Nếu không phải hôm ni công ty có việc quan liêu trong thì hắn sẽ ở nhà mà canh chừng cô nhóc quậy phá này.

Hiện tại vào lòng , hắn có biết bao cảm xúc ngập tràn. Hạnh phúc, lo lắng và ngỡ ngàng lúc biết cô một lần nữa mang giọt máu của mình. Niềm vui khi lại được bù đắp, yêu thương cô nhiều hơn trước. Hắn muốn dành đến cô những gì tốt đẹp nhất.

Nhìn Gia Hoàng đi, cô không biết nên cười tuyệt mếu nữa. Qủa thực anh có cần làm quá nên như vậy không?

Sau lúc biết cô có thai, liền ngăn cấm đủ điều. Những điều khác thì không nói làm gì, nhưng tại sao lại có người vô lí đến nỗi sở hữu thai mà không cho nhỏ người ta đi lại. Chắc muốn cô thành heo thật đây mà.

Xem thêm: “Khi Đàn Ông Góa Vợ Bật Khóc” Chinh Phục Khán Giả Việt, Phim Truyền Hình

Tuy miệng hay càu nhàu như vậy nhưng vào lòng lại ngọt ngào hơn bao giờ hết. Còn nhớ lúc sinh Hạo Thiên và Băng Băng chỉ mới ở lứa tuổi 24. Từ một người nhỏ gái cô đã trở thành một người mẹ với biết bao khó khăn.

Nỗi buồn và sự tủi thân lúc không có anh bên cạnh. Đã bao đêm ngồi vào phòng, nước mắt lặng rơi cùng nỗi nhớ anh da diết.

Người ta đã từng nói, còn khóc là còn yêu, còn nhớ. Nhưng không khóc không phải vì mạnh mẽ xuất xắc đã quên. Mà không khóc có lẽ là nước mắt đã cạn đã quá mệt mỏi và nó đang chảy ngược vào tim.

Đúng vậy, năm năm qua cô lại càng nhớ, càng yêu anh nhiều hơn. Những lúc không ở một mình, nước mắt tuy không chảy, nhưng tim lại nhói đau khi có ai nhắc đến tên anh. Đôi khi, muốn hét nên thật to cho thoả nỗi nhớ và vơi đi những khát khao vào lòng. Để có thể dịu đi những nhớ thương đau khổ. Nhưng hình như, thời gian không làm người ta quên đi mà lại càng làm ta nhớ thêm nhiều hơn. Dù có là đau khổ xuất xắc hận thù, thì yêu vẫn chính là không nỗ lực đổi được.